05:29 Thứ năm, 17/04/2014

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 1


Hôm nayHôm nay : 36

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 9279

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 740035

Cầu hiền lương

Thăm dò ý kiến

Bạn đã biết gì tại Quảng Trị

Qua truyền hình

Qua báo

Qua Internet

Trang nhất » Giới thiệu chung » Thước phim

Huyện đảo Cồn Cỏ

Thứ sáu - 11/02/2011 17:04
Nhỏ nhoi như một bông cỏ Mặt Trời, những năm đánh Mỹ ác liệt, đảo Cồn Cỏ (Quảng Trị) lọt thỏm giữa vòng vây quân thù… Đã bao nhiêu người hi sinh, bị giặc bắt cầm tù, đã bao nhiêu thuyền nan bị đánh đắm...

Và trong những năm tháng ấy, trong những người cảm tử mở đường máu tiếp tế cho đảo, có ai lãng mạn với mơ mộng mà giờ đây đang ngày ngày trở thành hiện thực: Cồn Cỏ đã trở thành “Đảo thanh niên”, hàng trăm cô gái, chàng trai tình nguyện ra đảo xây cơ lập nghiệp, những tổ ấm gia đình và tiếng khóc trẻ thơ đã cất lên trên hòn đảo chỉ rộng 4 cây số vuông. Cồn Cỏ đã trở thành một hòn đảo hòa bình và du lịch, một hòn đảo lao động và dựng xây...

Nhưng giờ đây ai còn nhớ đến những năm tháng chiến tranh mịt mù bom đạn ấy?

Tôi có một suy nghĩ nho nhỏ. Các nghệ sĩ điêu khắc có làm một tượng đài ghi nhớ những người đã hi sinh vì Cồn Cỏ, có thể lấy hình tượng nhành san hô đỏ để cách điệu thành biểu tượng tôn vinh, ca ngợi lòng quả cảm, đức hi sinh và sự thanh cao, thanh khiết của lý tưởng chiến đấu cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Bởi vì máu của những người con gái, con trai cảm tử đã tan hòa vào đại dương mênh mông sâu thẳm, đã đọng kết trên những nhành san hô đỏ ngời, tuyệt đẹp.

San hô đỏ là loài hiếm gặp, dân biển có khi một đời lặn lội cùng sóng gió cũng chỉ may mắn được ngắm nhìn nó đôi lần khi ôm tảng đá nặng vài chục ký gieo mình vào làn nước thăm thẳm để khám phá bí ẩn muôn vàn của đại dương. San hô đỏ là loài linh thiêng, dân biển không ai dám đem nó về trưng bày bao giờ, sợ oan hồn những kiếp người lưu lạc đời đời của biển cả trú ngụ trên những nhành hoa đó theo về quấy nhiễu. Tôi vốn dại dột và liều lĩnh nên có lần mất đúng buổi sáng hì hục ngoi lên lặn xuống dưới nước để lấy một nhành san hô đỏ độc đáo. Với những kẻ như tôi yêu biển bằng câu thơ “Anh không xứng là biển xanh” thì đây quả là một diễm phúc.

Nhành san hô đỏ lộ ra dưới ánh mặt trời càng thêm đỏ thắm rực rỡ. Ở dưới nước, nó đã lung linh với những rong rêu và cá vàng bơi lượn. Đặt lên mạn thuyền, tiếp xúc với không khí, với gió, với mặt trời, nó nồng nàn, ngời chói hơn...

Tôi đang say mê với những dáng nét kỳ ẩn, điêu khắc của nó, không biết nó đã bao tuổi thì ông lão ngư dân tóc bạc, chủ thuyền, nghiêm nét mặt: “Chú trả lại Ngài nhành san hô đỏ ấy đi!”. Tiếc một tạo vật kỳ khôi, tôi bướng bỉnh lắc đầu. Ông lão nói cứng: “Chú không trả, tôi thả cả chú và nhành san hô xuống biển đó!”. Tôi vội nói: “Không phải tôi mang về nhà đâu!”. “Rứa chú mang đi mô?”. “Tôi sẽ đặt nó dưới Đài tưởng niệm liệt sĩ Cồn Cỏ...”. Ông lão cười, giãn nét mặt: “Ừ, rứa thì được! Cùng là con cháu của Ngài cả!”.

Thế rồi đúng như vậy, tôi đã không mang nhành san hô diễm tuyệt đó để có dịp “galăng” với một nàng văn khoa mộng mơ và yêu biển. Sẽ là phù phiếm quá đỗi cho những toan tính vặt vãnh ấy của tôi. Nhưng một tượng đài san hô đỏ rực cháy trên bờ Cửa Tùng hoặc trên điểm cao 63 Cồn Cỏ sẽ chẳng bao giờ là phù phiếm cả. Bởi nó sẽ lưu giữ cho đời sau những kỳ tích và chiến thắng cùng những kỷ niệm đau buồn của chiến tranh. Để cho con cháu chúng ta vài trăm năm nữa biết đến cội nguồn xứ sở đất đỏ bazan nhiều bão dông, bom đạn, có động Lòi Reng như con voi phục một ngày bắn rơi sáu tàu bay Mỹ, có “Cồn Cỏ nở đầy hoa thắng trận” và có những đoàn cảm tử đêm đêm...

Một ngày chủ nhật năm 2003, tôi đứng trên đồi Hải Phòng - điểm cao 63, nơi ngày xưa Thái Văn A đứng gác. Gió lồng lộng, sóng biển dạt dào như vỗ nhịp cho những dãy núi mờ xa một vũ điệu trường sinh bất tử phía đất liền. Quay ống kính viễn vọng có độ phóng đại lớn thỏa thuê ngắm nhìn bến bờ Tổ quốc từ vị trí của một người lính gác, tôi chợt nhận ra bấy lâu nay tầm nhìn của mình hạn chế quá.

Trong mắt kính, hiện lên đường chân trời mảnh như một nét mi, những con sóng trắng miên man gần như có thể với tay chạm được. Và, từ phía đồi Hà Nội bên kia, men theo chiến hào đỏ au đất đỏ bazan là bóng dáng một người quen quen đang hướng về đài tưởng niệm trên đỉnh đồi. Ai thế nhỉ? À, phải rồi, chính là ông lão ngư dân suýt quẳng tôi xuống biển hôm nào. Chợt nhớ ra tôi đã có lần nghe kể ông lão có một người con trai hi sinh năm 16 tuổi trên con đường máu năm xưa. Trên đôi tay đen sạm của ông lão lộng lẫy một nhành đỏ kiêu sa. Ôi chao, loài san hô đỏ!

Như là người của thế kỷ sau, tôi mộng mị ngắm nhìn ông lão ngư dân già nua, khắc khổ đang hóa đá dưới chân tượng đài, và nhành san hô đỏ đang tỏa rạng trong bóng một ánh hào đỏ thắm, linh thiêng.

Tổng số điểm của bài viết là: 15 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Khái quát

Đặc điểm dân số và nguồn nhân lực

Đặc điểm dân số và nguồn nhân lực 1. Dân số. Năm 2010 dân số trung bình của tỉnh là 601.672 người. Toàn tỉnh có 136.743 hộ gia đình, bình quân 4,4 nhân khẩu/hộ. Dân số thành thị có 170.073 người, chiếm 28,31%. Tỉ lệ tăng dân số tự nhiên giảm còn 1,05% năm 2007 và 1,12%  năm 2010; dân số cơ...

Ca khúc về Quảng Trị